=

Nữ tiếp viên trên chuyến bay đời tôi

Hạt mưa táp mạnh vào cửa kính, nước chảy xối xả tuôn thật nhanh qua trước mắt. Gió làm mấy cành cây phía bên kia đường ngả nghiêng. Vài cành cây khô gãy rụng cùng với lá bị gió lốc cuốn xoáy tròn rồi bật tung lên. Một vài biển hiệu quảng cáo đã bị quật ngã ngổn ngang.
Từ khi nào mà tôi lại sợ bão về đến thế, chẳng cần phải một cơn bão giật cấp 12 mà chỉ đơn giản là nghe thấy đâu đó đài báo có bão là chân tay tôi luống cuống, như phản xạ tự nhiên ngay lập tức vớ lấy điện thoại và gọi như điên loạn vào một số điện thoại quen thuộc. Nhưng vọng lại từ đầu dây bên kia chỉ là tiếng tút dài trong vô vọng. Từ khi yêu em tôi sợ cái mà người ta gọi là thời tiết xấu. Hôm nay cơn bão đầu mùa về. Tôi lại nhớ đến em, cô gái bay cùng hoa sen.
Chỉ nửa giây thôi, ánh mắt ấy, bờ môi ấy, em đã thuộc về tôi rồi. Tôi ước thời gian cho tôi và em quay trở lại không gian và thời gian buổi tối hôm ấy, có nến, hoa, và có em. Cái cảm giác gần, rất gần ấy tôi như cảm thấy không khí xung quanh như chuyển động. Không, có lẽ không phải mà chính là lòng tôi lay động. Không thể đếm nổi nhịp đập tim mình. Khẽ lấy tay nâng cằm em lên. Làn da em mỏng manh, tôi không dám tỳ mạnh sợ rằng điều đó khiến em đau. Thoảng thoảng mùi hương dìu dịu. Thật sự lúc này tôi không thể phân biệt được đây là mùi hương của nước hoa, của tóc hay đơn giản đấy là mùi hương của em. Một mùi hương làm tôi đắm chìm trong tê dại. Làn mi cong vút, đen nháy. Màu mắt như đôi chút bị lem nhoà bởi nước mắt. Điều muốn thôi thúc tôi muốn nếm thử vị của nước mắt em. Khẽ tiến lại gần. Khựng lại, tôi sợ, phải tôi hèn. Tôi sợ đối mặt với cái dư vị nghèn nghèn, xót xa, những tổn thương gây cho em những ngày tháng qua. Ánh mắt như ngượng ngùng em đảo mắt nhìn ra bên cạnh. Còn tôi, vẫn nhìn vào ánh mắt em, bờ môi em, dõi theo từng cử chỉ dù nhỏ nhất trên khuôn mặt em. Chớp mắt, một giọt nước mắt tuôn dài trên má em lăn từ từ. Như bao ấm ức từ sự ghen tuông ích kỷ của tôi chuốc lên em giấu kín này không kìm nén được mà tuôn rơi. Không kịp suy nghĩ, tôi vội hôn nhẹ lên má, nơi giọt nước mắt kia chưa kịp rơi ra khỏi cằm. Mọi giác quan như đóng băng chỉ có xúc giác của tôi là cảm nhận được vị mặn, xen lẫn chua chát, nước mắt thì ấm nhưng làn da em lạnh toát. Phải chăng tình vẫn còn nhưng lòng lạnh băng. Tôi biết lúc này tôi đã tuột mất em như những giọt nước mắt cứ tuôn, cứ lăn dài và tuột nhanh khỏi khuôn mặt em mà tôi không có cách nào ngăn cản được.
Và tôi đã mất em như thế đấy, để rồi hai năm sau ngồi đây với màn hình GAS 12 xanh nhờ nhợ trước mặt hiện lên dòng chữ CA suất ăn tổ tiếp viên. Nó chợt khiến mọi thứ xung quanh trở nên trống rỗng. Hai vệt nắng chiều cuối hạ vàng pha chút đỏ ánh hoàng hôn song song xuyên qua lớp mành in trên bức tường thạch cao càng trở nên chút đượm buồn. Có lẽ tôi cho rằng mình đã dần quen với cô đơn, với những ngày tháng không có em. Bởi vì chính cái tôi quá lớn, đòi hỏi và kỳ vọng quá nhiều ở em, cô gái có đôi mắt màu xanh như màu màn hình trước mặt đó là màu xanh của bầu trời, em yêu màu xanh của đại dương bao la và đặc biệt em yêu bầu trời. Em muốn ngắm nhìn khung cảnh trên độ cao 10.000m qua khung cửa sổ hình bầu dục. Em nói mọi góc cạnh được mài dũa trở nên cong, mềm mại và uyển chuyển hơn. Nhìn mây trắng bồng di chuyển hoà theo gió, vờn qua cánh máy bay trên nền biển và trời xanh ngắt một màu, cái cảm giác nhẹ tênh, bồng bềnh ấy, em thích nó. Rồi em mỉm cười thật tươi quay lại nhìn tôi. Điều chiếm trọn tâm trí tôi lúc này là nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt em. Do đặc thù công việc chuyên nghiệp em là tiếp viên của hãng hàng không quốc gia 4 sao Vietnamairlines nên mái tóc của em lúc nào cũng được búi gọn gàng. Càng lộ ra đường nét hình trái xoan và đôi mắt biết nói. Có những giây phút chúng tôi yêu nhau yên bình như thế rồi để lại những khoảng trống lặng thầm như lúc này.
Đẩy ghế lùi lại phía sau, tay rời buông khỏi con chuột và bàn phím, vai thả lỏng chùn xuống, khẽ thở dài hơn bình thường một nhịp, đứng dậy rời khỏi bàn và bước chậm rãi tiến về phía tấm rèm nơi để cho hai vệt nắng vô tình kia lên lỏi qua và chạm vào tim tôi. Khẽ lấy ngón tay vén tấm rèm, nhìn xuôi về cuối phố Nguyễn Sơn nơi trải dài với hàng cây cổ thụ, cành lá rụng vẫn còn ngổn ngang sau cơn bão đêm qua, ngước nhìn bầu trời quang đãng xanh ngắt giống màu mắt người con gái tôi thương. Ánh nắng xuyên qua tán cây xào xạc bởi gió đung đưa tạo nên bóng nắng lao xao in xuống lòng đường, bóng toà nhà cao tầng trải dài xuống tận phía cuối phố, nơi xa xa cuối con đường có những người bán hoa rong. Tôi chợt nhớ đến em với biểu tượng sen vàng trên tà áo dài màu xanh duyên dáng, em yêu bông sen vàng luôn ở cùng em trên những cánh bay của Vietnam Airlines. Và chính vì điều đó tôi lại cho rằng em yêu công việc của em hơn tôi. Ngày đó em luôn phải bay những chuyến bay đêm, hờn ghen khi đêm 1h sáng em mới về đến nhà, hay có khi em đi liền dăm ba bữa. Liên tiếp những cuộc gọi bị thuê bao. Gay gắt muốn em từ bỏ đi công việc mơ ước mà em yêu thích. Thật trẻ con khi đưa tôi và công việc của em lên bàn cân bắt em lựa chọn. Quá ngu ngốc, tại sao tôi lại có thể so sánh giữa hai thứ tình yêu một là chân thành, thủy chung, một là nhiệt huyết, đam mê. Có quá nhiều thứ mà người ta tiếc nuối trong cuộc đời, với tôi, điều khiến tôi tiếc nuối nhất là em, cô gái ạ.
Buông tấm rèm ra, quay lại phía bàn làm việc, tay với vội chiếc ví trong ngăn bàn, lao ra cửa phòng, tay ấn liên tục nút xuống cầu thang máy, tầng 1, 2, 3, ... không thể chờ đợi thêm, tôi không thể để quãng thời gian xa em lâu hơn phút giây nào nữa, bước vội về phía cầu thang bộ, chưa bao giờ lao nhanh như vậy, có thể nghe được cả tiếng không khí va chạm vào quần áo, không khí chuyển động thành làn vụt qua tai. Lao ra khỏi cơ quan phía mà ngay lập tức tôi hướng về chính là nơi góc phố nơi phía cuối con đường, nơi có gánh hàng hoa rong vẫn đứng.
Nhìn thấy tôi tiến về, cô bán hoa đon đả: “Mua hoa tặng bạn gái hả cháu? Hoa hồng đẹp lắm, tặng bạn gái là thích lắm đấy”. Đảo mắt 1 vòng quanh gánh hàng hoa trên chiếc xe đạp dựng nghiêng nghiêng đổ bóng trên nền vỉa hè. Nắng càng làm cho sắc hoa như rực rỡ hơn, tươi tắn hơn. “Dạ, cô cho cháu bó hoa sen này”. Chỉ có thể là hoa sen. Hạt nắng chiều từ từ rơi xuống đọng vào, giọt nước đậu trên búp sen nhỏ xinh hiện rõ bảy sắc cầu vồng, gió lung lay làm các màu hòa trộn, quấn lấy nhau. Lấy tay ôm bó sen, siết chặt như muốn ôm trọn em vào lòng, rồi lại buông, cánh sen mỏng manh dường như trở nên trong suốt khi chìm đắm mình trong nắng. Đi thẳng về phía cổng đoàn tiếp viên. Bước chân nơi trên con đường này đã quá quen thuộc, dường như tôi đã lãng quên nó quá lâu rồi. Đứng và chờ đợi một bóng hình quen thuộc. Một tiếng trôi qua, rồi hai, ba tiếng chầm chậm trôi qua. Từng chiếc xe đưa đón đoàn tiếp viên về, tôi lại đảo mắt thật nhanh để hy vọng có thể bắt gặp ánh mắt màu xanh ngày nào ấy. Vẫn chưa thấy, mỗi khi ánh đèn pha ô tô tiến lại gần, chói mắt nhưng vẫn cố nhìn, cố tìm kiếm em. Một vài chiếc xe tuyến đã về. Liệu em đã quên, liệu em có tha thứ cho tôi, hay đơn giản là giờ này trái tim em có còn chỗ cho kẻ ích kỷ này không. Hay nó đã rung một nhịp khác rồi. Cánh tay cầm bó hoa buông thõng xuống, tôi lẳng lặng bước đi. Cái bóng tôi bước in xuống lòng đường do đèn đường hắt lại khác hẳn với bóng lúc chiều do ánh mặt trời sau bão, nó buồn. Phía xa xa, có một chiếc xe tiến lại gần, ánh đèn pha chiếu rọi sáng cả góc phố, nó làm tôi chói mắt, bắt đầu có những hạt mưa bay bay, hạt mưa kẽ chạm hờ hững lên đầu xe, lên gương, và lên cửa kính, vài hạt mưa vô tình bay trước ánh đèn làm mọi thứ xung quanh lung linh hơn, như có tia sáng chợt loé lên rồi nhoà đi, dịu đi. Em, tôi đã nhìn thấy em bước xuống khỏi xe. Vẫn là nụ cười ấy, ánh mắt ấy trong tà áo dài, một tay kéo vali, bước thật chậm, thật chậm về phía tôi. Tim tôi thì không đập theo nhịp chậm như thế mà nó đập theo đúng cái nhịp của buổi tối hôm đấy. Lần này nhất định tôi sẽ không để tuột mất em thêm lần nữa. Hai ánh mắt chạm nhau rất nhanh, và rồi cả hai đều khẽ nhìn xuống dưới đường. Mọi người đi về hướng cổng đoàn tiếp viên để lấy xe, một vài người đang chờ đón đưa. Em tiến về phía tôi. Muốn chạy thật nhanh về phía trước lao vào ôm em. Nhưng có điều gì đó làm tôi sợ. Sợ em không nhận bó sen này. Càng siết mạnh bó sen trong tay. Cảm nhận được cánh hoa cọ sát vào nhau tạo ra mùi hương ngan ngát. " Em đã chờ anh ở đây lâu lắm rồi, đã bao lần em tìm kiếm ánh mắt ấm áp thân thương này". Em đứng trước mặt tôi nói, không cần chớp mi mà những giọt nước mắt cứ thế đua nhau trào ra. Tôi muốn ngăn nó lại, lần này cái cảm giác mãnh liệt trong tôi sẽ làm được. Câu nói đó khiến mọi cảm xúc trong tôi như muốn vỡ oà. Trái tim này như muốn tận chảy, không chần chừ lâu, đưa bó sen lên trước mặt em và nói câu nói mà cách đây hai năm về trước trong buổi tối hôm ấy tôi đã muốn nói với em thay vì bắt em lựa chọn giữa tôi và công việc và bây giờ hãy để hai thứ tình yêu trong em hòa vào là một, tình yêu từ trái tim, tan chảy hòa vào máu chạy khắp cơ thể nhỏ bé này, "Hãy làm nữ tiếp viên trên chuyến bay đời anh, em nhé ?". Nhìn vào đôi mắt em tôi thấy tôi và thấy cả bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

Đỗ Ngọc Hân
(Phòng KS Thanh toán vận chuyển HK quốc tế)